Thiếu tự tin – lý do mọi người nhút nhát khi nói trước công chúng ( Phần 2 )

c) Sau cùng, hễ bạn không soạn kỹ bài diễn văn thì không sao có thể tự tin khi bước lên diễn đàn được.

Diễn thuyết tức là chứng minh, chỉ bảo cho thinh giả một điều gì, tức là thuyết phục họ, dắt dẫn họ tới một mục đích. Có ai không biết rõ đường đi mà dám làm hướng đạo không? Và đã không biết rõ phương hướng thi làm sao không lúng túng, luống cuống, sợ sệt được?

Vậy bạn phải suy nghĩ rất lâu về vấn đề bạn muốn nói. Nếu mai bạn lên diễn đàn, đừng đợi tối nay mở vài cuôri sách, thu thập vài tài liệu, chép vội trên giấy, rồi hy vọng cầm mảnh giấy ấy mà thuyết phục người. Chỉ những diễn giả đại tài rất nhiều kinh nghiệm mới dám ứng khẩu như vậy. Nhưng chính họ lại không bao giờ cẩu thả tới bực đó hết. Nếu họ muốn nói khoảng một trang giấy thì họ phải thu thập tài liệu đủ để nói được ít nhất là năm trang.

Webster nói: “Thà bắt tôi lõa lồ ra mắt công chúng còn hơn bắt lên diễn đàn khi chưa soạn kỹ bài diễn văn”.
Lloyd George cũng nhận: “Chỉ có thể chế ngự được nghệ thuật diễn thuyết khi ta đã hoàn toàn thông hiểu vấn đề mà ta diễn giải”.

Tham khảo thiết kế menu quán cafe hà nội

Nhưng thế nào là soạn kỹ? Trong phần thứ nhì, tôi sẽ chỉ bạn cách soạn một bài diễn văn ra sao? ở đây tôi chỉ kể thí dụ để bạn hiểu công phu khi làm việc đó thôi.

Muốn ăn một miếng thịt bò, ta phải cắt, rửa, nấu nướng nó, rồi răng nhai, nước miếng thấm, bao tử nhồi bóp, gan mật tiết ra những chất để tiêu hóa nó, rồi nó mđi nhập huyết quản của ta để đi khắp thân thể, nuôi các tế bào. Phải bấy nhiêu công phu, miếng thịt bò mới nuôi cơ thể ta được.

Một giáo sư trường đại học khuyên các sinh viên ban văn chương câu này:

– “Các anh dừng hy vọng kiếm được ý kiến nào mới hết. Vì bao nhiêu điều các anh tưởng là mới thì cổ nhân đã nói từ lâu rồi”.

Lời khuyên ấy áp dụng vào văn nhân hoặc diễn giả, cũng vẫn hợp. Nếu suốt đời, ta chỉ kiếm được vài ý hoàn toàn mới thì nhân loại đã sắp ta ngang hàng với Karl Marx, với Bergson, với Einstein.

Vậy ta phải mượn ý của người và tiêu hóa nó như ta tiêu hóa miếng thịt bò vậy. Ta phải suy nghĩ hoài về nó, phân tích, cân nhắc, nhào, trộn, nhồi bóp nó, xét dủ phương diện của nó: từ sáng sớm cho tới tối, không lúc nào rời nó, cả trong bữa cơm, trong lúc tắm, trong khi đi đường, trong khi tiêu khiển, trong lúc đợi xe và có lẽ cả trong giấc ngủ nữa. Ta phải ấp ủ nó cho nó thấm được cái sinh khí của ta, lấy được cái hơi nóng trong lòng ta; và chỉ khi nào ta quên hẳn rằng ta đã mượn nó của người thì diễn nó ra, ta mới không thấy lúng túng, sợ sệt, và mới thuyết phục được người.


Bạn có biết Đức Chúa Giê-su soạn những bài giảng của Ngài ra sao không? Ngài tđi một nơi hẻo lánh, một bãi sa mạc, ồ đó 40 ngày dêm, nhìn ăn để trầm tư. Nhờ vậy Ngài mới có bài “Thuyết giáo trên núi”, một trong những áng văn bất hủ. Và Đức Phật Thích Ca tĩnh tọa ở gốc bồ đề bao lâu rồi mới tìm được chân lý và lời lẽ để thuyết phục loài người?

Muôn thuyết phục người, bạn cũng phải soạn diễn văn của bạn như vậy. Và khi đó bạn sẽ tin chắc ở sự thành công.

Có bạn nói: “Thì giờ đâu mà công phu như vậy được?” Phải! ở thời buổi này, chúng ta có nhiều công việc quá, chúng ta phải đọc báo mỗi số tới bốn trang đặc, chúng ta phải nghe truyền thanh mổi ngày vài ba giờ, rồi lại phải tiếp khách, phải đi coi hát… Nhưng nếu phải ba năm mới soạn được một bài kỷ như vậy, bạn cũng đủ nổi danh rồi.

Tham khảo thiết kế hóa đơn bán hàng

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
kem duong da tot nhat cho mọi người phù hợp với mọi loại da và dịch vụ quay phim cướidịch vụ sáng tạo nội dung toàn quốc