Thiếu tự tin – lý do mọi người nhút nhát khi nói trước công chúng ( Phần 1)

Hầu hết loài người đều thiếu tự tin. Alfred Adlen môn đệ của Freud cho rằng sở dĩ chúng ta có tâm trạng ấy vì khi mới sinh ra, chúng ta trần truồng như nhộng, yếu đuôi, không làm được việc gì cả và do đó sinh ra tự ti mặc cảm.

Ông Gordon Byron trong cuốn “Give Yourself a chance’^ đã chí những cách luyện lòng tự tin. Đây tôi không muốn nhắc lại chỉ xin xét cách trị tánh nhút nhát khi nói trước công chúng thôi.

Ta sợ sệt vì ta không tin sẽ thành công, mà ta không tin thành công vì ta:

– không tin tài ta

– chưa bao giờ dạn dĩ nói trước đám đông, hoặc có mà không được cổ võ.

– không soạn kỹ bài diễn văn.


a) Làm sao tin ở tài của ta được?

Có lần ông Gordon Byron nhận thấy một bạn ông có nhiều điệu bộ của một diễn giả và một giọng rất tốt. Vậy chỉ còn kiếm tài liệu cho bài diễn văn, mà công việc này không khác chi công việc ông bạn đó làm hằng ngày ở hãng.

Ông bèn khuyên bạn luyện những tài năng có sẵn ấy. Ông bạn nghe lời và chẳng bao lâu thành một diễn giả có tài.

Phần đông chúng ta đều như ông bạn của Gordon Byron. Chúng ta có những tài năng mà ta không ngờ hoặc không triệt để dùng tới. Theo lời nhà tâm lý trứ danh William James, chúng ta chỉ dùng khoảng một phần mười những khả năng của chúng ta thôi. Điều ấy rất đúng.

Muốn diễn thuyết ta cần:

– kiếm và xếp ý.

– diễn những ý đó bằng lời lẽ sáng sủa.

– có một giọng rõ ràng, trong trẻo, hoặc vang và ấm.

– có những điệu bộ nhã nhặn và hợp với tình cảm của ta.

Hai điểm trên ta đã được học ở trường, còn hai điểm dưới, ai cũng luyện được nếu không có sẵn. Chắc các bạn đều nhớ chuyện Démosthène, hồi nhỏ ngọng nghịu, vụng về, nhưng nhờ có nghị lực, ngày ngày ra bãi biển, ngậm sỏi tập diễn thuyết trong tiếng sóng ầm ầm. Sau ông trở nên một nhà hùng biện nhất của nhân loại, trong 15 năm trường dùng ba tấc lưỡi mà chông với Philippe de Macédoine, kẻ thù của dân tộc ông.

Bạn thử nhận xét xem mình có đến nỗi vụng về như Démosthène hồi nhỏ không? Tôi chắc trong mười bạn có tới chín bạn không đến nỗi vậy. Vậy bạn chĩ cần kiên tâm và có nghị lực thì sẽ thành công. Nếu thiếu nghị lực, xin đọc cuốn “Give Yourself a chance* của Gordon Byron; còn nếu bạn không có ý chí thì thật là vô kế khả thi. Chính bạn phải muôn thành công, muôn một cách mãnh liệt mới được. Tôi chỉ có thể chỉ bạn những qui tắc để áp dụng thôi, còn thiện chí bạn phải tự gây lấy.

Nếu bạn nghi ngờ hoặc không biết rõ những khả năng của bạn thì có cách nhờ người thân xét bạn. Nhưng tôi xin dặn trước, phải tránh xa những kẻ hoài nghi, những kẻ không có lý tưởng như tránh xa bọn cùi vậy. Bất kỳ cái gì họ cũng mạt sát, họ không có một tin tưởng gì hết. Giao du với họ, nghị lực của bạn sẽ tiêu trầm lần rồi bạn sẽ sinh ra chán đời. Họ là những thùng nước lạnh xối vào lòng nhiệt thành của bạn đó. Chính tôi đã là nạn nhân của họ trong một năm trời, cho nên tôi sợ họ vô cùng. Suốt năm ấy, tôi sống cũng như chết, tâm hồn không khác chi một bãi tha ma phủ dưới tuyết vậy.

Bạn nên gần những người đã thành công nhiều lần và có đức tự tin, nghĩa là biết lạc quan một cách vừa phải. Nhờ họ xét sở đoản cùng sở trường của bạn, rồi tùy đó mà luyện tài ngôn luận.

Tham khảo thiết kế menu cafe

b) Bạn thiếu đức tự tin củng do thiếu kinh nghiệm nữa.

Mấy năm trước, tôi tập lội trong một cái hồ, nước chỉ tới ngực. Sau vài ngày, tôi lội xa được 12 thước. Một hôm, tôi muốn bơi qua một cái hào rộng chừng 6 thước. Tôi nghĩ: “Mình đã lội xa được 12 thước, có lẽ nào lại không qua được cái hào 6 thước?”. Rồi tôi hăng hái thử. Nhưng khi đặt chân trên bờ hào, thấy tim đập thình thình. Tôi muốn rút lui. Lúc đó có mấy đứa trẻ chung quanh, nếu lùi thì mắc cỡ với chúng. Tôi đành nằm xuống nước, vươn mình ra, chân tay dập đập. Mới cào được vài cái đã hết hơi và sặc sụa. Cũng may vừa tới bờ bên kia, nếu không chắc phải uống khá nhiều nước rồi. Nghỉ một chút, tôi nghĩ: “Đã qua được một lần rồi, lần sau chắc phải dễ”. Và tôi bình tĩnh lội trở về bờ bên kia một cách dễ dàng.

Vậy tôi đã sợ sệt vì thiếu kinh nghiệm. Và muốn không hồi hộp khi lên diễn dàn, bạn phải thường tập nói trước người lạ để cho có kinh nghiệm dã.

Nhưng “trước khi tập chạy ta phải tập đi”, nghĩa là phải nói trong ít phút thôi. Tập nói cũng như tập lội: mới đầu lội xa 3 thước, rồi mới tới 7 thước, sau cùng mới qua rạch, qua sông.

Charlie Chaplin mà bạn thường được thấy vẻ ngây ngô tức cười trên màn bạc, hồi đã nổi danh khắp thê giới, còn quyết chí tập nói. ông và một người bạn là Douglas Fairbanks đặt ra trò chơi sau này: Mổi khi gặp nhau, một người chỉ bất kỳ một vật gì ở chung quanh, hoặc đưa ra bất kỳ một vấn đề nào, bảo người kia phải ứng khẩu nói liền về vật hoặc vấn đề ấy trong một phút mà không được ngừng. Họ thấy trò ấy rất hứng thú và luyện cho họ suy nghĩ mau lẹ, nói năng dễ dàng.

Bạn nên theo gương họ. Nếu bạn quá nhút nhát, hãy tập nói một mình đã, khi nào quen rồi hãy tập trước người lạ. Mới đầu hãy nói về những vấn đề rất thông thường, rồi  lần lần sẽ nói về những trừu tượng, như phép tu thân, đức chuyên cần, nghị lực, điều độ, vân vân…

Biết tự hỏi sáu câu này:

Tại sao? Ai đó? Ở đâu? Cách nào? Chi đó? Khi nào? thì bất kỳ về vấn đề gì bạn cũng có thể ứng khẩu nói trong 60 giây một cách rất dễ dàng được. Chỉ vài lần thành công là bạn sẽ thấy hăng hái, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên rất nhiều và bạn sẽ di từ thành công này tới thành công khác. Vì “không có gỉ thành công bằng sự thành công”,a) cũng như nước luôn luôn chảy về chổ trũng vậy.

Khi bạn đã quen trò chơi đó rồi, bạn tập nói trong 5 phút trước một nhóm 3, 4 người bạn. Tôi nhắc lại, bạn phải tránh xa những kẻ hoài nghi, quen mỉa mai, khích bác.


Hễ đã làm cho ba, bốn người chú ý nghe, bạn rất có thể làm cho mười ba, mười bốn người vui tai được. Vấn đề nào dễ, bạn tập ứng khẩu nói liền, những vấn đề khó hơn thì nên suy nghĩ trước 15 phút hoặc nửa giờ. Nhưng bạn nên đứng, hoặc đi đi lại lại mà diễn ý, đừng bao giờ ngồi, trước để quen suy nghĩ trong khi đứng, sau là giúp ý kiến được tập trung một cách dễ dàng hơn. Trong một chương sau, tôi sẽ trở lại vấn đề này.

Có một cách nữa là bạn nên dạy học. Đem những kinh nghiệm, hiểu biết, hoài bão của ta truyền lại cho những người thân nhất của ta là con, em ta, còn gì vui bằng? Tôi tưởng dù bận đến đâu những bực phụ huynh cũng có thể dạy con em học được. Không dạy thì tức là không hết lòng yêu chúng. Nếu lại có được vài đầu xanh thông minh dể ta dắt dẫn, đào luyện thì dầu đến bực thánh nhân như Mạnh Tử cũng phải cho là một trong những nguồn vui nhất ở đời.

Chẳng những vui mà còn ích lợi cho ta vô cùng nữa, dạy học tập cho ta suy nghĩ một cách sáng suồít, diễn ý một cách rõ ràng, lại giúp ta biết tâm lý của trẻ.

Dạy học đi, các bạn! Nhất là những bạn nào còn đương học, trong vụ hè nên dạy vài chục trẻ em. Đó là một cơ hội để các bạn tập khoa ngôn ngữ.

Tham khảo thiết kế hóa đơn bán lẻ

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
kem duong da tot nhat cho mọi người phù hợp với mọi loại da và dịch vụ quay phim cướidịch vụ sáng tạo nội dung toàn quốc