Tầm quan trọng của lời nói trước công chúng

Không ngày nào bạn không dùng đến ba tấc lưỡi. Kêu một người giúp việc đem điểm tâm lên, bạn phải dùng tới nó; tới hãng, ra lệnh cho người giúp việc, bạn phải dùng tới nó; mua một chiếc nón, không có nó cũng lúng túng; rầy một em nhỏ đừng làm ồn, để cho bạn đọc báo sau bữa cơm trưa, cũng lại phải nhớ tới nó; tâm sự với tri kỷ, thiếu nó lại càng không được.

Cái lưỡi thiệt quan trọng vô cùng. Ta thử tưởng tượng loài người không biết nói, đời sống của chúng ta sẽ ra sao? Sẽ không khác chi đời sông của thú vật: đời tình cảm của ta sẽ rất nghèo nàn thiếu phương tiện dể bộc lộ hết những u ẩn, thắc mắc trong lòng. Đời sông tinh thần và vật chất cũng sẽ không tiến được chút nào. Ta cũng chỉ như tổ tiên ta hồi ăn lông ở lỗ, những tư tưởng, kinh nghiệm của nhân loại nhờ có lời nói mới truyền lại được cho hậu thế. Vậy không biết nói thì không có văn minh và loài người hơn vạn vật không phải chỉ do hai bàn tay với bộ óc biết suy xét mà còn do biết nói nữa. Khéo dùng lời nói thì người khác yêu mến, kính phục mình, thân vinh nhà thịnh, có khi còn làm vẻ vang cho tổ quốc hoặc cứu hàng triệu người khỏi nạn bom đạn nữa. Vụng dùng nó, người ta sẽ khinh ghét thù oán mình, thân sẽ long đong, nhà sẽ suy đồi, có khi lại làm nhục nhã cho cả một dân tộc, hoặc đưa nhân loại vào vòng khói lửa.

Tham khảo thiết kế menu trà sữa

 

Vậy mà xét quanh ta, có bao nhiêu người biết nói? Không trách chi những kẻ thiếu học, ngay những người có bằng cấp đại học mà cũng ấp a ấp úng.

Một ông cử nọ – mà lại cử nhân luật khoa – trong suôT một bữa tiệc giữa các bạn thân mà chỉ thốt ra có bốn, năm tiếng “Dạ”. Hỏi về những vấn đề chuyên môn của ông, ông cũng chỉ biết có “Dạ”. Anh em trong tiệc chán ngán đành để ông ngồi im, không dám gợi chuyện gì với ông nữa.

Bảy, tám ông tham tá ra Hà Nội thi lên ngạch trên. Bạn bè tổ chức một bữa tiệc tẩy trần để tiếp đón các ông. Xong việc, một ông cao niên nhất đứng lên đáp lời thân thiện và chỉ lắp bắp được như sau:
– “Các anh em… có lòng tốt… mời chúng tôi… mời chúng tôi lại dùng bữa tiệc này… chúng tôi rất lấy… làm hân hạnh và… và cám ơn anh em”.

Anh em còn đang lóng tai nghe đoạn sau, ông đã ngồi phịch xuống thở hổn hển, mồ hôi đầy trán.

Họ là bạn học với nhau, lại đồng nghiệp nữa, sau mười mấy năm xa cách mới gặp nhau, có lẽ nào không có điều gì nói với nhau sao? Họ có nhiều chuyện để kể lể lắm chứ, nhưng ngồi mà nói thì được, hễ đứng dậy thì chân run, tim đập mạnh và lưỡi cứng lại.

Chắc có bạn nghi ngờ, bảo:

“ Khéo nói là một tài riêng. Trời cho ai, người ấy hưởng. Học sao được?

Phải. Nói quả là một thiên tư. Có người ít học mà nói hoạt bát, nhiều người học rộng mà nói lúng túng. Nhưng tài nói cũng như tài vẽ. Có hoa tay mà không luyện, bất quá cũng chỉ nguệch ngoạc nên những tranh con mèo, con chuột bán ồ chợ Đồng Xuân những ngày giáp Tết hồi xưa, còn không có hoa tay nhưng chịu khó học tập, cũng trở nên một họa sĩ trung bình được. Vì tài năng trước hết là một vấn đề kiên tâm, mà Nói là một nghệ thuật có qui tắc riêng cũng như Hoa hoăc Nhac.

Các tâm lý gia chia nhân loại ra hai hạng.

– Hạng hướng ngoại tính tình vui vẻ, lanh lợi, hoạt bát, ham giao du, nhưng ít chịu suy nghĩ.

– Hạng hướng nội thường điềm tĩnh, cả thẹn, lúng túng, thích ở một mình và rất ưa trầm tư.

Nếu bạn thuộc hạng trên mà chịu học những qui tắc của môn nói và chịu luyện tập đều đều thì tức như bạn có một con dao bằng thép tốt lại thường mài cho thêm bén. Còn như bạn thuộc hạng dưới, bạn nên nhớ rằng Lincoln và Daniel Webster bẩm sinh cũng không tài hơn bạn chút nào. Lincoln vị Tổng thống Hoa Kỳ trong thời Nam Bắc phân tranh, hồi nhỏ nghèo không được học nhiều, tính tình e lệ, đứng trước phụ nữ thì đỏ mặt tía tai. Vậy mà nhiều bài diễn văn của ông đọc kể là những áng văn hùng hồn nhất của nước Mỹ. Còn luật sư Daniel Webster cũng người Mỹ, lần đầu tiên lên diễn đàn, tay chân run cầm cập, gần như không thốt được một lời nào, mà rồi nhờ kiên tâm luyện tập, sau thành một trong những diễn giả nổi danh nhất thế kỷ trước.

Vì những người hướng nội tuy sợ chỗ đông người, tuy ăn nói vụng về, nhưng lại tràn trề nhiệt huyết, hăng hái(1) bênh vực tư tưởng, quan niệm của họ. Bởi vậy những lời họ nói từ trong thâm tâm thốt ra, có sức lôi cuốn người một cách kỳ dị.

Vậy dù thuộc hạng nào, bạn cũng có thể trở nên một nhà hùng biện được.

Tham khảo thiết kế hóa đơn

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
kem duong da tot nhat cho mọi người phù hợp với mọi loại da và dịch vụ quay phim cướidịch vụ sáng tạo nội dung toàn quốc