Những cách gây ấn tượng và thu hút sự chú ý khi thuyết trình trước đám đông – Phần 2

Dồn dập các sự kỉện

Chẳng hạn giảng về ảnh hưởng vĩ đại của Lư Thoa (J.J. Rousseau) tới những thế kỷ sau, bạn có thể nói trong vài phút rồi kết:

Sở dĩ bây giờ chúng ta được vậy là nhờ Lư Thoa.

Ngừng một vài giây, bạn lại tiếp tục diễn một đoạn khác rồi lại kết.

Sở dĩ bây giờ chúng ta được vậy cũng là nhờ Lư Thoa.

Rồi một lần nữa.

Độ năm, sáu lần như vậy thì không thính giả nào là không bị bạn thuyết phục.

Có thể nói rằng tư tưởng của bạn sẽ đóng chặt như một cây đinh vào trong óc họ. Tôi nhớ năm kia đã dùng phương pháp ấy và sáu tháng sau tôi được cái vui là thấy học sinh của tôi có nhiều trò nhớ được gần hết.

Tất nhiên bạn phải có một giọng quả quyết, hăng hái, cặp mắt của bạn phải như nẩy lửa mới được, chứ nếu bạn lè nhè thì thính giả sẽ ngủ gục cả mất.


* Dồn dập nhiều câu hỏỉ

Ví dụ đoạn này trong bài tựa cuôn aBảy bước tới Thành công”: Để giật được bằng cấp tú tài hay cử nhân – chưa xét tới những bằng cấp cao hơn – chúng ta mất bao công khó nhọc? Học luôn trong mười, mười lăm năm, học ngày học đêm, thì chúng ta có đủ nghị lực để đeo đuổi cho tới cùng, mà luyện tinh thần, thân thể và tính tình mỗi ngày một giờ trong vài ba năm thì tại sao lại không đủ nghị lực? Mà sự thành công trong đời làm ăn của ta so với sự thành công ở nhà trường, bên nào quan trọng hơn? Tại sao ra khỏi trường ta lại không chịu học nữa? Tại sao?

* Dân lời các danh nhân

Có khi thính giả không tin lời của bạn coi bạn chỉ là một người thường cho nên bạn phải mượn uy quyền của các danh nhân và dẫn lời của họ.

Dẫn sách nhiều quá thì thính giả sẽ chán, cho rằng bạn không có ý tưởng gì đặc sắc hết, toàn là đi mượn của người nhưng biết dẫn chứng vừa phải và hợp lúc thì lý lẽ của bạn sẽ dược mạnh lên nhiều.

Dẫn lời của ai thì nên

– dẫn cho đúng

– chỉ rõ xuất xứ à đâu

– lựa những danh nhân mà nhiều người biết

– lựa danh nhân của nước mình trước. Như vậy không phải vì lòng ái quôc hẹp hòi đâu mà danh nhân của mình được nhiều người biết hơn.

– Nếu có thể được, lựa những danh nhân hiện còn sống và ở ngay trong châu thành hoặc trong tỉnh mà bạn diễn thuyết. Thính giả được biết hành vi của họ, có khi biết mặt họ nữa, cho nên dễ có thiện cảm với họ, do đó dễ tin những tư tưởng của họ mà bạn dẫn ra.

* Đổi vài tỉếng trong đoạn trên để diễn một ý khác trong đoạn dưới, thành ra haỉ đoạn đôì nhau

Lối này rất thường thấy trong cổ văn Trung Quốc. Như đoạn sau này trong Luận Ngữ:

“Tử viết: “Phú dữ quý, thị nhân chi sở dục dã, bất dĩ kỳ đảo đắc chi, bất xử dã; bần dữ tiện, thị nhân chi sở ố dã, bất dĩ kỳ đạo đắc chi, bất khứ dã” (Khổng Tử nói: “Giàu và sang, ai chả muốn, lẽ không nên được mà được, không ham; nghèo và hèn, ai chả chán, lẽ không đáng chịu mà phải chịu, củng đành”).

Bạn thấy đoạn đó có hai vế giống nhau, chỉ đổi những tiếng: Phú, quỷ, dục, xử, ở vế trên ra: bần, tiện, ố, khứ thì thành vế dưới

Tham khảo thiết kế menu giá rẻ

Khen trước chê sau, hoặc chê trước khen sau

Muốn chê, hãy khen trước đã. Muốn khen, chê trước đã. Đọc cuốn “Nhà văn hiện đại” của Vũ Ngọc Phan, bạn sẽ thấy nhiều thí dụ về phép này. Tôi trích ra đây hai đoạn:

a) Khen rồi chê.- “Về tiểu thuyết cũng như về thơ, Nguyễn Vỹ tỏ ra là một nhà giàu tình cảm. Những mối tình của ông diễn ra trong lúc ông thành thực, trong lúc ông trút bỏ hết những tính cầu kỳ, bao giờ cũng cảm động. Nhưng người ta lấy làm tiếc rằng trong những lúc viết văn hay làm thơ, ít khi Nguyễn Vỹ lại thành thực được như lúc ông chuếnh choáng hơi men”.

b) Chê rồi khen.- “Thạch Lam là một nhà văn đã trút cả những tính tình của mình sang các nhân vật do ông sáng tạo nên, các vai không khác nhau mấy tí. ồng vớt vát lại được điều này: ông là một tiểu thuyết gia kể những chuyện tâm tình rất khéo. Dưới ngòi bút ông những cô con gái thuộc hạng trung lưu được tả bằng những nét mỹ miều, và những cảnh êm dịu thường trở nên những cảnh rất nên thơ”.

* Chê mà là để khen, hoặc khen mà là chê

Ví dụ ở vào một thời buổi mà ai nấy đều thờ con “bò vàng” những kẻ thừa nước đục thả câu thì phát phú rất mau, và được mọi người trọng vọng, còn những người có đức hạnh nhưng ở chòi lá, măc vải thô, thì thiên ha bĩu môi khinh bỉ. Ban chê người này là vụng dại, tức là bạn khen đấy, còn như nếu bạn khen người khéo ra vào nơi quyền quý, tức là bạn chê vậy.


* Nói quá

Ca dao Việt Nam ta thường thấy lối này, như đoạn:

Đường đi những lách cùng lau,

Cha mẹ tham giàu, ép uổng duyên con.

Duyên sao cắc cớ hỡi duyên,

Cầm gương gương tối, cầm vàng vàng phai.

hoặc đoạn:

Đêm nằm thì ngáy o o

Chồng yêu chồng bảo ngáy cho vui nhà.

Đi chợ thì hay ăn quà,

Chồng yêu chồng bảo về nhà đỡ cơm.

Trên đầu những rác cùng rơm,

Chồng yêu chồng bảo hoa thơm rắc đầu.

Tôi muốn kể hàng chục đoạn nữa đoạn nào cũng hay hết, nhưng sợ lạc đề, nên phải tạm ngừng. Tôi xin các bạn mở cuốn aTục ngữ phong dao* của Nguyễn Văn Ngọc ra coi.

Tham khảo thiết kế lịch theo yêu cầu

* Đương nói thì ngừng và bỏ lửng câu

Ví dụ:

Thanh niên hồi ấy như vậy đó. Kẻ nào có hạnh thì lo cắm cổ học hầu giật một vài bằng cấp, để vinh thân phì gia, lấy sự có nhà lầu xe hơi, vợ đẹp con khôn làm mục đích tối thượng ồ đời, còn kẻ vô hạnh thì sống bám vào cha mẹ, ăn bận cho đúng mốt, suốt ngày đêm lăn lóc trong các hộp đêm hoặc tiệm hút, không có một lý tưởng gì cả và chỉ…

Còn nhiều cách nữa dầu viết thêm vài chục trang giấy cũng chưa đủ, vậy tôi ngừng lại và tóm tắt rằng:
Sự bất thường luôn luôn được người chú ý tới.

Chỉ một luật ấy mà khéo áp dụng thì lời lẽ của bạn sẽ thiên biến vạn hóa và thính giả sẽ say sưa nghe bạn từ đầu đến cuối

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
kem duong da tot nhat cho mọi người phù hợp với mọi loại da và dịch vụ quay phim cướidịch vụ sáng tạo nội dung toàn quốc