Đưa thính giả từ lắng nghe tới hành động

1. Phải đưa thính gỉả đến hành động

Thực hành phải là kết quả tự nhiên của lý thuyết nghĩa là lý thuyết phải đưa tới thực hành, nếu không lý thuyết sẽ vô giá trị. Nói một cách khác, người ta định giá lý thuyết bằng sự thực hành.

Nếu các triết gia, các nhà bác học từ trước tới nay chỉ bàn suông mà không hành động, nếu sau khi tìm được một nguyên lý nào rồi, họ không kiếm cách áp dụng nó vào đời sống hàng ngày thì xã hội chúng ta hiện nay cũng như hồi cổ không thay đổi chút nào.

Diễn thuyết tức là thuyết phục người khác, làm cho người ta tin tư tưởng của mình, nhận quan niệm của mình và hành động theo ý định của mình. Cả trong những bài diễn giảng nữa, cả những khi bàn về văn thơ, hội họa, triết học nữa, bạn cũng phải cho thính giả thấy cái Thiện cái Đep, cái Chân ồ đâu để họ theo, cái Ác cái Xấu cái Giả ở đâu để họ tránh, tóm lại chỉ cho họ cách thực hành trong đời sống. Có vậy diễn văn của bạn mới hữu ích; có vậy thính giả nghe xong mới nhớ lâu; nếu không lời lẽ có hoa mỹ, hùng hồn bất quá cũng chỉ làm vui tai họ một chút rồi họ ra về quên hết, không ích lợi gì cho ai cả.

Ở thời buổi này, ai cũng có trăm công nghìn việc, phải định từng giờ từng phút cho mỗi hành động, không ai rảnh rang để mơ mộng hão huyền, nghe những lý thuyết suông như hồi xưa nữa.

Chỉ coi những sách học ta cũng nhận thấy rằng phần lý thuyết mỗi ngày một lùi bước, nhường chỗ cho phần thực hành. Ta chịu ảnh hưởng trực tiếp của người Pháp cho nên còn quá trọng lý thuyết, nhưng nhiều người Pháp đã chĩ trích lôi học ấy và muốn theo tinh thần thực tiễn của Anh Mỹ. Vậy ta cũng nên sớm bỏ thói lý thuyết suông đi.

Tóm lại chỉ trừ một đôi khi bạn muôn cho thính giả có dịp tiêu khiển thì không kể, còn hễ bạn đã có ý gì muôn bày tỏ với họ, ý ấy phải đưa tới sự hành động. Đó phải là mục đích tối thượng của mỗi diễn giả.

Tham khảo thiết kế poster đẹp


2. Phải thành thật, nghiêm trang, quảng đại và khiêm tôn

Muốn cho người ta hành động, trước hết bạn phải làm cho người ta tin bạn đã.

Bạn phải luyện cá tính của bạn. Bạn phải thành thật, nghiêm trang, quảng đại và khiêm tốn.

a) Đức thành thật, ở đoạn trên tôi đã nói đức thành thật rất cần cho diễn giả. Chính ta không tin những lý thuyết tư tưởng của ta thì làm sao cho người khác tin ta được? Tinh cảm của ta không chân thành thì làm sao cho người khác cảm động khi nghe ta nói được? Trái lại nếu bạn tin chắc ý của bạn thì dù ý đó sai, bạn cũng có thể làm cho nhiều người tin bạn.

Ông Dale Carnegie kể chuyện một người bán hàng tuyên bô” với học sinh của ông – đều đã lớn tuổi và có học – rằng đốt thân cây hạt dẻ ra tro rồi rắc lên một khu đất mới cày thì cỏ sẽ tự nhiên mọc. Có gì vô lý bằng không? Ông điềm tĩnh nói:

– Đó là một phép mầu, loài người không thể làm được. Tro là một vật không còn sinh khí gì hết, làm sao mà sinh ra cỏ đặng?

Nhưng anh bán hàng cam đoan rằng chính anh đã thí nghiệm, chính mắt anh đã trông thấy, anh ta lại dám cá một ăn năm Mỹ kim rằng cỏ sẽ tự nhiên mọc lên. Anh ta hăng hái quá, đến nổi có nhiều thính giả mới đầu cũng cho là thậm vô lý mà sau cùng phải xiêu xiêu, ngờ rằng có thể như vậy được!

Bảy tám năm trước, tôi được nghe kể chuyện ở một tỉnh nọ, có một con rùa được người ta mua thả xuống sông sau khi khắc hai chữ “phóng sinh” lên trên mai nó. Con vật ấy biết nhớ ơn, hai chục năm sau người ấy chết, nó tìm lại nhà, nằm giữ quan tài, hai dòng lệ ròng ròng, ai trông thấy cũng mủi lòng. Nó dưa ân nhân tới huyệt rồi lại về sông. Khi tới tuần 49 ngày, nó lại tìm đến nhà ân nhân nó, chầu dưới bàn thờ và từ đó, ngày giỗ nào nó cũng lại cúng.


Câu chuyện ấy cũng vô lý như tro sinh ra cỏ ở trên kia phải không bạn? Vậy mà người kể tin chắc nó cũng như hai với hai là bốn, cũng nói “chính mắt tôi đã trông thấy” và nói với một giọng quả quyết, cảm động vô cùng đến nỗi hàng chục người khác phải tin theo và riêng tôi cũng đã ngờ ngợ, nghĩ đến những cái huyền bí của Hóa công.

Là vì lòng thành thật hấp dẫn lòng tin.

Chắc bạn đã nhận thấy một người hăng hái nói thì dù có vụng về trong ngôn ngữ, cũng làm cho bạn dễ tin hơn là những lời lẽ văn hoa mà thiếu thành thực. Vậy nhiệt huyết vẩn quan trọng hơn tài năng. Mà không thành thật thì không có nhiệt huyết được.

b) Đức nghiêm trang. – Nghiêm trang không phải là không được trào phúng. Trào phúng cho câu chuyện vui thì rất nên, nhưng nếu bạn chỉ cốt ý nói đùa, không muốn chứng minh điều gì hết, nếu bạn bênh vực sự giả dối cũng hùng hồn như bênh vực sự ngay thẳng, bào chữa cho sự độc tài cũng nhiệt liệt như khi đòi hỏi sự tự do thì không khi nào thính giả tin bạn cả.

Tư tưởng của bạn có thể thay đổi được như trên kia tôi đã nói, nhưng tâm hồn bạn phải nghiêm trang. Bạn phải có một tin tưởng thiêng liêng, phải có một mục đích duy nhất và cao cả, rồi tùy thời thế mà lựa phương tiện, chứ đừng ở trong nhóm này thì ca tụng chính phủ này, buộc qua nhóm khác lại ca tụng chính phủ khác. Tóm lại, bạn phải có một lý tưởng thì mới mong thuyết phục dược người và dẫn dụ cho họ hành động theo bạn được.
c) Đức quàng đại. – Bạn tin chắc quan niệm của bạn là đúng, nhưng cũng phải xét kỹ ý kiến của người nữa. ở đời ít có gì hoàn toàn phải lắm. Có chỗ hay là tất có chỗ dồ. Lại có những điều thời này là phải mà thời khác là sai, gặp hoàn cảnh này thì đúng mà qua hoàn cảnh khác thì trật.

Vậy bạn nên tự đặt vào địa vị của người mà xét hành vi, tư tưởng của họ. Nhờ đức quảng đại ấy quảng đại hay chỉ là công bằng – bạn sẽ tránh được nhiều cuộc tranh biện, sẽ khiến thính giả có thiện cảm với bạn rồi mới tin theo bạn.

d) Đức khiêm tốn. – Nhưng đức quan trọng nhất vẫn là đức khiêm tốn. Loài người vôri có tánh tự cao, cho mình là quan trọng. Một người xuẩn tột bực cũng thấy mình thông minh hơn nhiều người khác. Nếu bạn chê thẳng vào mặt ai là dại, là diên thì chính bạn mới là dại là điên, bạn đã không hiểu tâm lý chung của con người.
Những nhà dẫn đạo quần chúng có tài nhất của nhân loại đều là những người khiêm tốn và quảng đại.

Khổng Tử nói: “Dù có tài như Chu Côngíl) mà kiêu căng thì cũng không đáng kể”. Có đức cao, học rộng như Ngài còn phải nhận rằng hễ đi chung với hai người khác, thế nào cũng có người làm thầy Ngài dược, huống hồ một phàm nhân như ta.

Chắc bạn còn nhớ Huy Cận, khi xuất bản cuốn “Kinh cầu tự” đã khinh miệt độc giả ra sao chứ. Tôi không nhắc lại chuyện đó ở đây vì tôi mới khuyên bạn nên quảng đại. Tôi chỉ muốn bạn hay rằng thi nhân da tài nhưng ngông nghênh ấy đã bị báo chí thời đó nổi lên mạt sát thậm tệ. Vũ Ngọc Phan, khi viết bộ “Nhà văn hiện đại” cũng không thể nén lòng, phải thốt ra vài lời chua chát, tuy rất nhã nhặn

Tham khảo báo giá thiết kế lịch độc quyền

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
kem duong da tot nhat cho mọi người phù hợp với mọi loại da và dịch vụ quay phim cướidịch vụ sáng tạo nội dung toàn quốc